My Thirty-year Journey

By Sam Korsmoe

In 1990, a mere fifteen years after the end of the American War, Vietnam hosted its first ever official Year of Tourism. The previous year, a friend and I had cycled in China and had an amazing experience. When we learned about Vietnam’s new tourism campaign, we immediately made plans to cycle from Saigon to Hanoi.

It was early days for Vietnamese tourism. There were not many flights into the country, and it was not at all clear if you could freely travel within Vietnam upon arrival. There were rumors that you had to join a tour group, needed travel papers to go between cities, and could not stay in most hotels. Despite this, a Thai tourist agency obtained visas for us and booked us on the one and only Vietnam Airlines flight from Bangkok to Ho Chi Minh City (Saigon). We checked in, boarded a shuttle bus, and started driving towards an old Russian made Tupolev airplane that was parked at the edge of the airport complex. There were about fifteen people onboard, mostly Taiwanese businesspeople.

With passport and boarding pass in hand, we got off the bus and walked to the stairs leading to the plane’s door where a Vietnamese woman in an unkempt ao dai stood with a defiant look on her face. She refused to make eye contact with anyone and said nothing. She just stared ahead, stone-faced, and ignored us all. The Taiwanese guys who apparently had taken the flight before, told us, “Just go. Sit anywhere. It doesn’t matter.”

This was good since there were no seat numbers on our boarding passes. We entered the plane, and I peered down the aisle but could not see a thing. It was filled with what looked like smoke but was, in fact, steam. We could not see more than a few feet ahead as we slowly walked down the aisle in a thick fog. The pilots had apparently just turned on the air-conditioning and steam roared out from the vents. We found some seats and nervously sat and waited to see what would happen. No pilot announcements. No inflight safety demonstration. No sign of a flight attendant. Nothing.

The Taiwanese gentlemen settled in, lit up their cigarettes, and with legs draped over the armrests casually started chatting with each other. The doors closed and the plane started to taxi towards the runway and eventually took off. A few minutes later, the flight attendant appeared. She was pushing a shopping cart down the aisle which contained small boxes. As she passed us, she grabbed a box and threw it towards us without a word of warning. Whether it landed in our laps, the seat, the floor, whatever…. I don’t think she cared. It was our box lunch. She then returned with another shopping cart with cans of soda. These, too, were just thrown at us without aiming or warning. Then she disappeared again. So began Day 1 of my thirty-two-year relationship with Vietnam.

Sam Korsmoe

Ho Chi Minh City, Vietnam

August 2023


Hành trình ba mươi năm của tôi

Bởi Sam Korsmoe

Năm 1990, chỉ 15 năm sau khi kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, Việt Nam đã tổ chức Năm Du lịch chính thức đầu tiên. Một năm trước đó, tôi đã cùng một người bạn có một chuyến du lịch bằng xe đạp bên Trung Quốc và đó là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời. Vì vậy, khi nghe tin về chiến dịch du lịch mới của Việt Nam, chúng tôi đã lập tức lên kế hoạch đạp xe từ Sài Gòn tới Hà Nội.

Đó là những ngày đầu của du lịch Việt Nam. Chưa có nhiều chuyến bay đến đất nước này và khi đến nơi, bạn cũng không hề biết mình có được tự do đi lại hay không. Người ta đồn là phải đi theo đoàn, phải có giấy thông hành để đi từ thành phố này đến thành phố khác và chỉ được phép ở tại một số khách sạn. Dù vậy, một công ty du lịch của Thái Lan đã giúp chúng tôi lấy được thị thực và đặt vé cho chuyến bay duy nhất của Vietnam Airlines từ Bangkok đến Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn). Chúng tôi làm thủ tục, lên xe buýt đưa đón trong sân bay để di chuyển về phía một chiếc Tupolev cũ do Nga sản xuất đang đậu ở rìa khu phức hợp sân bay. Trên xe có khoảng 15 người, chủ yếu là các doanh nhân Đài Loan (TQ).

Cầm trong tay hộ chiếu và thẻ lên máy bay, chúng tôi xuống xe và đi bộ ra cầu thang dẫn lên cửa máy bay, nơi có một cô gái người Việt trong chiếc áo dài nhàu nhĩ đang đứng với vẻ mặt thách thức. Cô chẳng nhìn ai và chẳng nói gì. Chỉ nhìn đăm đăm về phía trước, mặt lạnh như tiền và phớt lờ tất cả chúng tôi. Những người Đài Loan (TQ) có vẻ từng đi chuyến bay này bảo chúng tôi: “Cứ tự nhiên đi. Ngồi ghế nào cũng được. Không sao đâu.”

Như vậy cũng tốt, vì thẻ lên máy bay của chúng tôi không in số ghế. Chúng tôi bước vào máy bay, nhưng khi nhìn xuống lối đi thì tôi không thấy gì hết. Một màn sương mù mịt tỏa ra, nhìn qua tưởng là khói nhưng thực ra là hơi nước. Chúng tôi không thể nhìn xa hơn vài bước chân nên phải lò dò từng bước. Có lẽ đội phi công vừa bật điều hòa nên hơi nước đang ồ ạt phun ra từ các lỗ thông hơi. Chúng tôi tìm được chỗ để ngồi và hồi hộp chờ đợi. Không có thông báo của phi công. Không có hướng dẫn an toàn trên máy bay. Không thấy bóng dáng tiếp viên hàng không. Không có gì hết.

Mấy người Đài Loan (TQ) tìm được chỗ ngồi, châm thuốc hút rồi vắt chân lên tay ghế và thản nhiên trò chuyện. Các cánh cửa đóng lại, máy bay bắt đầu lăn bánh về phía đường băng rồi cất cánh. Vài phút sau, một tiếp viên xuất hiện. Cô đẩy một chiếc xe chở những hộp nhỏ dọc lối đi. Khi đi ngang qua chỗ chúng tôi, cô bất ngờ cầm lấy một chiếc hộp rồi ném về phía chúng tôi mà không báo trước. Tôi nghĩ cô chẳng hề quan tâm xem nó sẽ rơi vào lòng chúng tôi, lên mặt ghế hay rớt xuống sàn. Đó là suất cơm trưa của chúng tôi. Lát sau, cô trở lại với một chiếc xe khác có các lon nước ngọt. Những thứ này cũng được quẳng về phía chúng tôi mà không có một lời báo trước. Sau đó, cô lại biến mất. Mối quan hệ 32 năm giữa tôi và Việt Nam đã bắt đầu như thế đó.

Sam Korsmoe

Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Tháng 8 năm 2023