My Extended O.E.

By Brook Taylor

My very first memory of television was watching the North Vietnamese Army enter Saigon in 1975. It was on my parents’ black-and-white Phillips television. I was too young to understand what was really happening, but it amuses me now that I have spent half my life in a country whose most defining day of the twentieth century was so implanted in my mind.

My first real engagement with Vietnam came twenty years later, in 1995. I had been working for the accounting firm Arthur Andersen in New Zealand for five years and had just returned from the New Manager School in Chicago. My supervisor asked if I wanted to go to Vietnam for two weeks to teach a new batch of recruits for Arthur Andersen’s latest office. Many of my friends were heading to Australia or the United Kingdom for their O.E. (Overseas Experience, a rite of passage for New Zealanders), but he knew that I wanted a move to Asia and thought a short sojourn in Vietnam might satisfy my passion to get some first-hand working experience there.

I did not really know what to expect upon arrival in Vietnam. I did not have time to do any research on the country. I had only traveled outside New Zealand a few times, so I was very naive about the world. My brief knowledge of Vietnam came from two young refugees who had arrived in my high school class one day, as well as the steady stream of Hollywood movies that portrayed Americans soldiers as heroes (or victims) and the Viet Cong as the enemy. But while I was naïve, I was also open-minded and prepared to make sense of this foreign country that was so very different from my home in New Zealand. At the time, I had no idea that those few short weeks would spark my interest in Vietnam and set the scene for much of the rest of my life.

I remember vividly my first week at the newly opened Equatorial Hotel in District 5 of Ho Chi Minh City (formerly Saigon). This was the site for teaching Arthur Andersen’s newly hired Vietnamese team. Their commitment and enthusiasm for learning was beyond anything I had experienced, as were their academic achievements. At the end of the two weeks, all eighteen new staff, including the receptionists who had joined the training, passed the final exams despite none of them having any prior knowledge of the subjects. One person, who is now a partner with an international law firm, achieved a score in the top few percentiles in the world. It was at that point that I realized that Vietnam would not lack the commitment, energy, and intellectual capital needed to move the country forward.

Brook Taylor

Ho Chi Minh City, Vietnam

August 2023


Phần kết mở của cuộc đời tôi

Bởi Brook Taylor

Ký ức đầu tiên của tôi về truyền hình là khi chiếc ti vi Phillip đen trắng của bố mẹ chiếu cảnh Quân đội Nhân dân Việt Nam tiến vào Sài Gòn năm 1975. Lúc ấy tôi còn quá nhỏ nên không hiểu hết ý nghĩa của sự kiện ấy, nhưng giờ đây nghĩ lại, thật thú vị khi tôi đã sống nửa cuộc đời mình ở đây, một đất nước mà ngày quan trọng nhất thế kỷ XX của họ đã in sâu trong tâm trí tôi từ khi còn nhỏ.

Mối lương duyên của tôi với Việt Nam chỉ thực sự bắt đầu sau đó 20 năm, vào năm 1995. Khi ấy, tôi đã làm việc cho công ty kế toán Arthur Andersen ở New Zealand được 5 năm và mới quay lại sau khi theo học thạc sĩ tại New Manager School ở Chicago. Cấp trên hỏi tôi có muốn sang Việt Nam hai tuần để tập huấn cho nhân viên chi nhánh Arthur Andersen mới mở ở đó không. Rất nhiều người bạn của tôi đã lên đường sang Úc hoặc Anh cho khóa tu nghiệp tại nước ngoài (với người New Zealand thì đây được xem như một nghi lễ trưởng thành), nhưng anh ấy biết tôi muốn đến châu Á và cho rằng một chuyến công tác ngắn ở Việt Nam có thể giúp tôi thỏa mãn nguyện vọng được tích lũy kinh nghiệm ở đây.

Khi mới đặt chân đến Việt Nam, tôi vẫn chưa thực sự biết mình phải mong đợi điều gì. Tôi chưa hề có thời gian để tìm hiểu về đất nước này. Tôi mới chỉ rời khỏi biên giới New Zealand vài lần nên không hiểu nhiều về thế giới. Hiểu biết ít ỏi của tôi về Việt Nam xuất phát từ hai người bạn vốn chuyển tới lớp tôi hồi 20 việt nam: ngôi sao đang lên của châu á trung học, cũng như từ các bộ phim của Hollywood mà trong đó lính Mỹ luôn là anh hùng (hoặc nạn nhân) còn Việt Cộng thì là kẻ thù. Nhưng dù chỉ có hiểu biết hạn hẹp, tôi cũng là một người có tư duy cởi mở và sẵn sàng tìm hiểu về một đất nước vô cùng khác với quê hương New Zealand của mình. Vào thời điểm đó, tôi không thể ngờ rằng chính mấy tuần ngắn ngủi này sẽ khơi dậy trong mình một sự thích thú với Việt Nam và tạo tiền đề cho phần lớn cuộc đời tôi sau này.

Tôi nhớ rất rõ tuần đầu tiên ở khách sạn Equatorial (Quận 5, TP. Hồ Chí Minh) khi đó vừa mới khai trương. Đây là nơi tôi sẽ tập huấn cho đội ngũ nhân viên người Việt mới được Arthur Andersen tuyển dụng. Thái độ chăm chỉ và ham học của họ vượt xa những gì tôi đã tưởng tượng, và thành tích của họ đã thể hiện điều đó. Kết thúc hai tuần của khóa học, toàn bộ 18 nhân viên mới (bao gồm cả các nhân viên lễ tân cũng tham gia tập huấn) đều vượt qua bài thi sát hạch, dù trước đó không ai có khái niệm gì về nội dung của các môn học. Có một bạn thậm chí còn đạt được mức điểm thuộc top đầu thế giới và cậu ấy đang là đối tác của một công ty luật quốc tế. Ngay từ thời điểm đó, tôi đã biết rằng Việt Nam không thiếu quyết tâm, năng lượng cũng như vốn tri thức cần thiết để phát triển.

Brook Taylor

Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Tháng 8 năm 2023